16.1.07 – Mệt mỏi

.

Tình hình cứ mỗi ngày, mỗi giờ trôi qua, là lại xấu đi thêm.

Trưa nay vào viện, BS điều trị đã nói với tớ là kết quả thử máu cho thấy các chỉ số rất xấu, xấu hơn trước – kể cả lúc phải nằm cấp cứu, rất nhiều. Bác sỹ đã hỏi giờ tớ quyết định thế nào, nếu Mẹ tớ hấp hối thì muốn đưa về nhà hay ở lại Viện. Tớ thì dĩ nhiên không đồng ý với việc lúc nào gọi là “hấp hối”, nên vẫn xin ở lại viện, dù sao thì về nhà cũng chả làm gì, mà ở đây ít nhất còn có những hỗ trợ nhất định khi cấp thiết. Thế là tớ phải ký 1 tờ giấy, đại loại nội dung là “Bác sỹ đã giải thích rõ tình trạng nặng của Mẹ tôi, có thể tử vong, gia đình đã hiểu và vẫn xin ở lại Viện và nếu điều trị không có kết quả, có gì xấu xảy ra thì gia đình sẽ không có gì thắc mắc.”

Bác sỹ và BViện làm động tác này là để tránh kiện cáo về sau này. Đối với tớ thì tờ giấy này cũng chẳng có ý nghĩa gì, nên tớ ký rồi vẫn tiếp tục xin họ điều trị hết sức, truyền dịch, mọi cách có thể được, để ít nhất là Mẹ tớ thấy dễ chịu hơn.

Tớ vừa viết thư cho a.Thien và mấy người bạn, về sự chán nản và bức bối của mình. Vì càng ngày càng thấy rõ sự thiếu thốn về trang thiết bị, cơ sở vật chất và yếu kém thiếu hụt về kinh nghiệm ở BViện. Khoa Mẹ tớ nằm là Khoa chống đau, nó là nơi cuối cùng Bệnh nhân đến nằm ở Viện U Bướu – K, gần giống như kiểu khoa Hồi sức – cấp cứu ở những BV bình thường. Nghĩa là những bệnh án đã nặng nhất rồi, sự điều trị chỉ mang tính chất hỗ trợ và cố gắng làm giảm bớt triệu chứng, đau đớn cho người bệnh, chứ không phải là chữa khỏi. Tự dưng nhớ đến 1 câu trích dẫn đăng trên blog a. Xungnhi:

“The goal of critical care medicine are to save the lives of patients with life-threatening but reversible medical or surgical conditions and to offer the dying a peaceful and dignified death”

“Nhiệm vụ của ngành Hồi sức cấp cứu là cứu sống những bệnh nhân nguy kịch nhưng còn khả năng điều trị và đem đến cho người bệnh đang hấp hối một cái chết yên bình và xứng đáng”

Marin H. Kollef, The Washington Manual of Medical Therapeutics

Chính xác ở đây cũng là như thế. Nhưng mà cái phòng cấp cứu thì chả có gì ngoài 3 cái giường và 4 bình oxy, và máy đo huyếp áp bằng tay. Khi nhiều bệnh nhân khó thở 1 lúc, như trường hợp Mẹ tớ sáng nay, các bình oxy đã đang được dùng hết, thì phải thở từ một bao đựng oxy lấy từ bình ra, cũng đỡ hơn nhưng hiệu quả không bằng thở từ bình, việc thở vẫn khó khăn lắm.

Khi có ca cấp cứu, nhất là vào kíp trực ngoài giờ, thì y tá trực toán loạn cả lên, đã tiêm gì rồi, huyết áp thế nào v.v…không rõ trước đó tình trạng đang thế nào. Thậm chí không phải nói quá, nhưng ngay cả hô hấp nhân tạo y tá cũng không có kinh nghiệm. (Khoa này còn ko có Bác sỹ trực riêng, mà là 1 Bsỹ trực chung cho cả 2 tầng). Trung bình ở đây mỗi ngày có 1-2 người chết, nói chung là tiếng khóc than rền rĩ từ đêm qua đến tận trưa nay thì ám ảnh cả tớ nói gì đến những bệnh nhân khác đang khốn khổ mệt mỏi, mất ngủ.

Trưa nay tớ vào thì đúng lúc y tá phòng Mẹ tớ do không tìm được ven (vì ven mẹ tớ đã bị chọc truyền nhiều quá nên lặn rất khó tìm) nên đã tiêm luôn mũi kháng sinh vào bắp. Bình thường truyền dịch thì họ sẽ vẫn phải cố gắng tìm ra ven, và cuối cùng vẫn tìm được – cần thì gọi nhờ các y tá giỏi hơn tìm hộ. Nhưng lần này thì không, mà trời thì lạnh và Mẹ tớ bị tiêm vào bắp vô cùng buốt và đau đớn. Vào nhìn thấy Mẹ đang lả đi vì mệt mỏi khó chịu lại kêu rên rỉ vì đau quá mà tớ phải bỏ ra ngoài hành lang khóc 1 lúc cho đỡ bức bối.

Thấy nặng nề, mệt mỏi và bất lực.

Nói chung Mẹ tớ giờ đã ở trong danh sách Y lệnh đặc biệt, theo dõi và tình từng giờ một. Bệnh viện đã muốn trả về rồi nhưng là mình vẫn muốn xin được ở lại điều trị tiếp. Tớ cũng chả rõ mình đang cảm thấy gì, nhưng nếu chưa phải là những phút cuối cùng quý giá ở bên cạnh Mẹ, thì có lẽ tớ cần bình tĩnh và nghỉ ngơi 1 chút.

Xin Mẹ, hãy cố gắng lên, cùng với con.

~ by gamsmell on January 16, 2008.

18 Responses to “16.1.07 – Mệt mỏi”

  1. Gấm ơi, hãy luôn vững tin và vượt qua mọi khó khăn nhé!
    tớ biết tớ đã đang và có một người bạn luôn biết vượt qua mọi khó khăn mà!!!!!! luôn là chính mình nhé!!!!!!!!

  2. Cậu thân mến, chắc cậu không biết tớ đâu nhưng tớ nghe về cậu nhiều và thi thoảng có vào đọc blog của cậu.

    Tớ xem ảnh thấy mẹ cậu vẫn lạc quan lắm, điều này rất quan trọng vì tớ có người quen cũng bị ung thư nhưng con cái đều phải giấu bố mẹ, không được như bác đâu.

    Tớ cũng làm việc trong ngành y tế và rất hiểu hoàn cảnh của cậu.

    Đọc những gì cậu viết mới thấy phải yêu cuộc sống này thế nào, phải yêu những người thân của mình ra sao.

    Sinh, lão, bệnh, tử thì người nào cũng phải trải qua.

    Vài dòng động viên bạn.

  3. Nhin anh bac va doc nhung dong entry cua ban ma thay cam dong qua. Co gang len ban oi, kien tri va hy vong. To luon tin rang Cuoc song cong bang lam. Cau chuc bac mau khoe lai.

  4. sau cơn mưa trời lại sáng em à.

  5. Những gì có thể làm được chị đã làm hết rồi. Hãy cố gắng để vượt qua thời gian khó khăn này chị nhé, luôn mong chị có đủ sức lực để giúp mẹ được nhiều hơn.

  6. Cố gắng em nhé! Chúc bác may mắn và mau bình phục!

  7. Em ơi, cố lên nhé! Hy vọng sẽ không bao giờ tắt đâu. Chị tin rằng niềm tin và tình yêu của em dành cho Mẹ sẽ giữ Mẹ ở lại bên em thật lâu dài đấy. Cố gắng vượt qua giai đoạn khó khăn này nhé!

  8. Ban oi, co gang nhe, rat cam phuc va quy men ban, hay biet rang co them 1 nguoi ban nua dang cau mong cho me ban va ban ! Siet chat tay.

  9. cố lên Gấm yêu,hi vong tết này chúng tớ có thể đón tết với mẹ con Gấm, cố động viên bác nhé

  10. Tớ cầu sao tớ có thể gánh bớt sự đau đớn cho bác😦 …

  11. don’t know what to do and what to say. Just sitting here watching you and b Hong keep fighting everyday. No matter what it will be, your efforts do count, for sure. Keep fighting and be brave as you always are. admire and love you a lot, my dear sister!

  12. Còn sống, còn hi vọng Gấm ạ!

  13. Bình tĩnh và cố gắng lên em nhé

  14. @ Quang, chị Thu, Hiền, Nhũ, chị moonflower, c. Phương, Hat de nau, Sex yeu, Anh Tuc, c. BMinh, A.Phương, Mập, Dio đùi gà, Hà ruồi: Cảm ơn mọi người đã động viên tớ. Nhờ có mọi người, và một đêm nghỉ ngơi, tớ đã thấy khỏe lại rồi.

    Câu của Mập cũng là “kim chỉ nam” của tớ bây giờ, “còn sống là còn hy vọng”, dù chả còn hy vọng được vào thuốc thì cũng hy vọng vào sức chống chọi của chính Mẹ tớ, của những điều kỳ diệu nào đó khác vậy.

    Cảm ơn Đùi gà đã gọi cho tớ và Mẹ tớ tối hôm qua, Tết này có thể không được về nhà nhưng vẫn hy vọng là tớ và Mẹ tớ sẽ ở Viện chờ quà của cháu Cương.

    @Hà ruồi: thanks for always being my sis.

  15. chẳng biết nói gì hơn ngoài lời cầu chúc. cầu trời hãy phù hộ cho gia đình Gấm, mong bố Gấm hãy phù hộ cho mẹ Gấm có thêm sinh lực.

  16. may oi, tao vua doc het cac entry cua may. Cam dong lam. Mong may luon vung vang va ban linh de vuot qua thoi gian nay. Cau mong nhung dieu tot dep den voi gia dinh may.

  17. May oi! Tao cau mong cho may co that nhieu nghi luc de vuot qua thoi gian kho khan nay nhe!

  18. Xem nhung hinh anh ve me ban khien to cam dong vo cung.
    Lai moi nghe tin bac da ra di…!!!
    Thanh that chia buon voi ban!
    Dung cam len de vuot qua giai doan kho khan nay, Gam nhe!

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: